Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của mình ở D2.2 Sotatek, tròn 3 năm mình làm việc tại đây.
3 năm ko phải là một khoảng thời gian dài, nhưng nó đủ để lại nhiều kỉ niệm đẹp ko thể phai trong mình. Thật khó để nói ra lời chia tay. Nghĩ đến ngày mai sẽ ko còn gặp những người đồng nghiệp mà coi nhau như anh em, cảm giác thật lạ như mất đi một thứ gì đó mà mình ko thể gọi tên.
Ko chắc mọi người có vậy ko, nhưng mỗi lần mình trải qua kết thúc một thứ gì đó, hay xem xong tập cuối của một series thì những khoảnh khắc, kỉ niệm đáng nhớ lại ùa về - y như flashback của nhân vật chính vậy =))
Hôm trước lúc tiệc chia tay vui vậy thôi chứ trong lòng mình cũng bịn rịn lắm.
Cố tỏ ra là mình ổn, nhưng chắc cũng ổn thôi =))
Bây giờ là 11h đêm, lục lại mấy tấm ảnh kỉ niệm mà cảm xúc lại dạt dào. Nghĩ lại khoảng thời gian 3 năm gắn bó vừa rồi, chưa bao giờ mình thấy 3 năm trời nó trôi qua nhanh đến vậy.
Người ta nói thời gian trôi qua nhanh khi bạn vui vẻ.
It’s true. It’s f*cking true.
Mình thật sự đã đắm chìm trong khoảng thời gian đó (enjoy every moment =)). 3 năm như một giấc mơ - yep, giấc mơ đẹp đến nỗi mình đã phải nhiều lần từ chối thức dậy. Nhưng ta đều hiểu rằng một ngày nào đó thì kẻ mộng mơ cũng phải tỉnh giấc.
Ban đầu mình định viết một bài ngắn gọn chia sẻ cảm xúc thôi, nhưng chắc do đêm đến, không gian tĩnh lặng khiến dòng suy nghĩ cứ ùa về. Flashback những ngày mới vào công ty vẫn rõ nét như ngày nào.
Thế nên một bài recap những kỉ niệm 3 năm vừa rồi quả là hợp lý khi những ký ức vẫn còn đang in dấu nơi đây. Cũng là chia sẻ góc nhìn của mình trong 3 năm vừa rồi cho những người đồng nghiệp của mình. Nói vậy thôi, trong thời đại nội dung ngắn bùng nổ thế này chả có ai đọc mấy bài lê thê này đâu; mình viết để sau này nhìn lại thôi.
Khởi đầu gian nan
Mình vẫn nhớ như in những ngày đầu vào công ty, đó là vào dịp 30/4-1/5 năm 2023. Lúc đó mình vừa nghỉ ở Toshiba Software VN và phải đền 1 tháng lương vì nghỉ trước thời hạn (kí 2 năm nhưng mà mình mới làm có 1 năm rưỡi thôi).
Bàn giao xong công việc cũ, mình có 1 tuần về quê nghỉ lễ rồi bắt đầu công việc mới bên D2.2 Sota. Hồi đó vừa mới làm xong đường cao tốc về Hưng Yên, mình có “lỡ” vít kịch kim con Wave của mình lên gần 110km/h vì đường đẹp quá.
Lúc đến chỗ khu dân cư, vì adrenaline vẫn chưa kịp giảm nên mình vẫn di chuyển với tốc độ hơi nhanh. Thế là xoè máu me be bét từ tay, mạn sườn phải đến chân.
Một tuần về quê nghỉ ngơi để chuẩn bị công việc thành 1 tuần nằm liệt giường luôn. Mấy tuần sau đó lên cty làm vẫn còn đau - bảo sao mình nhớ như in những ngày đó, sao mà quên được cơ chứ!
Nói mới thấy để được làm việc cùng mọi người mình đã phải đánh đổi thế nào :))
Những ngày đầu chả quen được ai, tại mình cũng hướng nội nên cứ ngồi như thằng tự kỉ vậy. Sau 1-2 tuần training thì mình được đưa vào một dự án “thử nghiệm” của D: StreamCall - ứng dụng hội họp + livestreaming, nó mà ra mắt thì Google Meets chỉ là cái tên =))
Vì trước mình cũng có chút kiến thức về phần streaming rồi nên cũng được a PM để ý (gì chứ trong 4 cty mình làm việc, năng lực của mình lúc nào cũng tạo được ấn tượng với sếp hết - thật đấy ko đùa đâu =)). Dự án này quen được 2 ông bạn cùng tuổi tri.do và hung.dinh. 99ers D2.2 mạnh vãi, trừ mình ra =))
Sau đó được thêm vào vài dự án nhỏ nữa, quen được thêm một vài người nữa, nhưng mà cũng ko có tiến triển gì mấy. Mình vẫn ngồi làm 1 chỗ, đi ăn vẫn đi một mình.
Lúc này mình nghĩ: “trời cũng giống cty cũ đây, chắc lại làm được 1 năm thì bay”.
Nhưng hóa ra mình đã nhầm. Đó mới chỉ là phần mở đầu thôi.
Có chút khởi sắc
Mọi thứ bắt đầu khởi sắc khi mình được add vào con dự án to nhất của D lúc đó. Lần đầu tiên mình quen được nhiều người hơn. Ban đầu chỉ là vài người rủ nhau đi ăn. Sau đó thành một team gần như ngày nào cũng đi.
Shout out to e hoang.ngo, tien.pham - 2 kế toán của team ăn trưa (các chú biết a có bao giờ để các chú thiệt đâu =)).
Dù chỉ là đi ăn trưa với nhau thôi, nhưng nghe anh em kể chuyện công việc, chuyện cá nhân trong lúc chờ đồ ăn ra cũng khiến mình cởi mở hơn, cảm thấy thân thiết hơn. Chí ít thì mình chưa từng có cảm giác này ở cty cũ.
Có lẽ đây là dấu hiệu đầu tiên khiến mình nhận ra:
"Mình chắc cũng gắn bó với nơi này lâu hơn cty cũ đây."
Thời gian này làm việc cũng khá chill. Cuối giờ, anh em thường chia team chơi game để xả stress. Một con nghiện game như mình, mặc dù đã xoá game quyết tâm cai nghiện, cuối cùng vẫn phải tải lại để vào trận.
Thề.
Trong 3 năm ở cty ko biết mình đã xoá rồi tải lại game bao nhiêu lần nữa =)) Yeah. Mình thật sự nhớ khoảng thời gian đấy. Chưa bao giờ mình nghĩ một văn phòng làm việc mà cuối giờ lại chia team đánh 5vs5. Bên thì LoL. Bên thì Liên Quân.
Chính những trận game thuần giải trí ấy lại mang đến cho mình một trong những kỉ niệm đáng nhớ nhất ở D.
Men's Day - Những người anh em đầu tiên
Ở cty có tổ chức ngày Men's Day. Thời điểm để anh em trong công ty đăng ký các bộ môn thể thao tham gia tranh tài. (Nói thật trước khi vào cty thì mình cũng chả biết Men's Day là ngày nào =)).
Anyways.
1 cty IT thì eSport chắc chắn cũng phải được tính là một môn thể thao rồi. Đây chính là cơ hội để anh em D kiếm cái cúp. Mà cuối giờ thì ngày nào cũng "luyện tập" sẵn rồi. Lúc này không thể ngồi ngoài được. Nói gì thì nói, mình cũng là top player của D mà.
Thế là nhanh chóng được gọi vào team cùng duong.nguyen, toan.ha và tuyen.ha. Còn ông anh son.lai thì...
Chảnh.
A Dương mời mãi mới chịu vào. Lúc đó mình còn chưa quen ông anh này. Ấn tượng đầu tiên? Ko tốt lắm đâu nhé =))
Sau khi gom đủ đội hình, cộng thêm hai ông anh ở D khác nữa, tối nào anh em cũng call nhau chơi game. Một tuần. Hai tuần. Đánh bắt đầu ăn ý. Lúc đó ai cũng nghĩ. "Cúp vô địch chắc trong tầm tay rồi."
Nhưng ko.
Team này cũng gian nan y như lúc mình mới vào cty vậy. Chỉ còn đúng 1 ngày nữa là khai mạc giải. Hôm đó mình vừa họp xong bước ra thì thấy nhóm chat game dài vl. Đọc xong mới biết...
Mấy ông anh cãi nhau. Rồi xin rút khỏi giải.
WTF!!! Bao nhiêu công sức tập luyện coi như đổ sông đổ biển à? Éo thể thế được.
Thế là mình lại đi năn nỉ từng ông. Đây là lần cuối e chơi game rồi. Sau giải này e giải nghệ. (it's not true btw.) Mấy cuối tuần rồi e ko về quê. Ở lại chỉ để luyện tập với mọi người. Bla. Bla. Bla...
May mà cuối cùng mấy ông anh cũng chiều lòng thằng em. Team comeback.
Và đúng là... "What doesn't kill you makes you stronger."
Sau cú drama đó. Team mình gần như trở thành nỗi khiếp sợ ở vòng bảng. Tiến thẳng vào chung kết. Ko thua một team nào. Rồi giã Á quân 3-0 trong trận Bo5.
Vô địch.
Đến bây giờ nghĩ lại mình vẫn nhớ cảm giác lúc ấy. À mà có một chuyện mình còn nhớ hơn.
Sáng ngày đánh chung kết lên cty. Thấy ông anh son.lai xách túi hoa quả lên cho mọi người. Lúc đó mình chỉ nghĩ đúng một câu. "Ông anh này chu đáo phết nhở." Thế là ấn tượng cũng tốt lên rồi đấy.
Nói thật thì a son.lai là người duy nhất mình ko làm cùng dự án nào ở D nhưng vẫn thân thiết. Chỉ nhờ game.
Sau này mình còn tham gia thêm hai mùa nữa. Ban đầu kêu giải nghệ. Cuối cùng mùa nào cũng có mặt. Cười vđ =))
Lần sau còn được đồng hành với hai ông bạn khang.ta và thang.tran3. Cảm ơn các bros.
Sau chức vô địch Men's Day, mọi thứ lại quay về như bình thường. Nhưng lần này, có một thứ đã khác.
Mình không đi ăn một mình nữa, nhưng mà phải làm cái khác một mình =((
Một mình cân cả thế giới
Sau khi rời con dự án "to nhất" kia thì mình được assign dự án khác solo một mình. Một mình cân tất cả các roles luôn.
Khách muốn presale NFT. Mình chưa có kinh nghiệm thực tế Web3 bao giờ. But it's okay.
Khách muốn maintain project cả FE và BE. Okay. Mình fullstack developer mà.
Khách muốn deploy Firebase, Heroku. Oke. Mình là DevOps đây.
Khách muốn làm game prototype. Oke. Mình kiêm luôn game developer.
Khách muốn gì thì chỉ cần nói một câu thôi. I'll do it.
Nhìn lại thì cũng không hiểu sao lúc đó liều vậy. Có những thứ mình chưa từng làm. Có những thứ chỉ mới đọc qua. Nhưng câu trả lời lúc nào cũng là:
"Oke a." - thua gì nhân vật chính phim "Yes Man" đâu.
Mặc dù cũng có lúc overwhelmed thật. Nhưng chính khoảng thời gian đó lại giúp mình thân thiết hơn với một ông anh nữa.
hoang.nguyen4.
A Hoàng à. Nghe anh chia sẻ, e thấy anh thực sự có niềm đam mê với game. E cũng từng mơ sau này sẽ mở studio game. Rồi dẫn anh đi tham quan thật đấy =))
Anyways.
Sau khoảng thời gian làm culi khổ sai. Khách cũng thả mình ra. Lại còn khen với sếp. Thế là cũng ẵm được cái giải cá nhân. An ủi phần nào.
Giải thưởng culi "chiều" khách hàng nhất.
Ban công
Sau khi solo leveling thì mình được add vào một dự án "vừa mới được rót thêm vốn". Làm cùng a quang.hoang và e Ethan.
Thằng e Ethan xung phong carry feature mới xong... nghỉ moẹ việc. Để lại thằng bạn mới được add vào ngơ ngác vl =))
Quên sao được kỉ niệm ba anh em OT mùng 1 Tết. Đến giờ cũng ko nhớ hôm đó OT để làm gì. Chỉ nhớ Nathan OT clone được project về thôi =))
Có những chuyện buồn cười thật. Lúc xảy ra thì chỉ mong nó qua nhanh. Đến nhiều năm sau. Lại chỉ nhớ mỗi mấy chi tiết linh tinh như thế.
Dù sao thì mình cũng chỉ gắn bó với dự án này một thời gian ngắn. Sau đó được bế sang con dự án dài hơi hơn. Cũng là dự án cuối cùng của mình ở cty.
Nhưng mình vẫn chưa rời hẳn. Vẫn phải họp với khách. Còn phần coding thì giao lại cho một ông anh khác.
toan.ha.
Ông anh trong team game vô địch mùa đầu. Thân thiết sẵn rồi =))
Đến giờ vẫn nhớ những buổi live coding với Dểk mặt tuyen.ha nhưng tay thì là toan.ha gõ phím với click chuột. Những buổi làm việc mà nghĩ lại vẫn thấy buồn cười.
Làm được một thời gian. Ông anh toan.ha cũng chia tay cty. Thế là mình cũng out khỏi dự án luôn.
Nhưng nếu hỏi mình nhớ nhất khoảng thời gian này là gì. Thì chắc không phải project. Cũng không phải OT. Mà là... "Ban công".
Ko hiểu sao khoảng thời gian này mấy anh em: the.do. tien.pham hay rủ ra ban công giãn bày, chắc do a the.do đang nhiều tâm sự. Thỉnh thoảng thêm a quang.hoang. Có hôm thì có dung.du - ra "hít thở" là chính.
Ngày nào cũng ra ban công. Một lần. Hai lần. Rồi ba bốn lần.
Thói quen ấy cứ lặp đi lặp lại. Cho đến khi anh the.do rời cty. Ông anh nghỉ để đi theo đam mê.
Tí nữa thì thằng em cũng nghỉ theo. Nhưng có vẻ như... Dự án vẫn còn cần tuyen.ha ở lại.
Dự án cuối cùng
Sau khi rời dự án "mới được rót vốn nhưng sắp hết vốn" kia thì mình được add vào một dự án sắp trở thành "to nhất" của D.
Cũng là dự án cuối cùng của mình ở đây.
Dự án về thu thập dữ liệu.
Một dự án mà lúc ấy bọn mình đều tin rằng tương lai của nó còn rất lớn.
Là những member đầu tiên của dự án. Bọn mình được đặc quyền gì? Không nhớ nữa.
Chỉ nhớ mấy tuần đầu...
1-2 giờ sáng. Ba anh em. duong.la. quan.hap. tuyen.ha. Vẫn còn đang ngồi trong Google Meet.
Bàn architecture. Setup Kafka. Setup SQS. Nối VPC. Debug đủ thứ.
Rồi lại tự hỏi. "Tại sao Kafka nó chạy ko ổn định?"
Có hôm. 4 giờ sáng. a duong.la nhắn solution lên group. Xong... lại tự xoá. Buồn cười là cái solution vừa viết xong rồi xoá ấy... lại chính là solution dùng được.
Giờ nghĩ lại vẫn thấy hài =))
Tưởng có solution kia là xong rồi à?
Nope. Dự án càng to thì càng có nhiều vấn đề phải giải quyết.
Lúc này cũng là lúc tên tuổi mình được nâng cao một chút =))
Đã nghe truyền thuyết "tuyen.ha versus 100 nhân viên Navẻ" chưa?
No?
How I Vả Navẻ
Chuyện là khách cũng bó tay ko cào được thằng Navẻ, nên một trong những điều kiện quan trọng của dự án là bên mình phải lấy được dữ liệu của thằng này.
Lúc đấy có thông tin rằng bên Navẻ có nguyên một văn phòng gần 100 người ngồi để chặn bot. Hồi đấy còn nổi cái meme "1 gorilla versus 100 men" - trùng hợp vđ.
Lại là những đêm ngồi đục Navẻ.
Mình còn không log OT thời gian này cơ, vì nhiều lúc gặp vấn đề khó, nó lại càng thôi thúc mình muốn chinh phục nó hơn. Phải thú nhận là lúc đó mình cũng bị cuốn phải "đục" được nó.
Ko biết mấy anh em lúc đó còn nhớ mỗi lần tuyen.ha gửi video demo bypass ko?
Demo nào cũng lồng background music rất chill =))
Navẻ liên tục thay đổi cơ chế chặn. Solution được 1-2 ngày, nó lại thay đổi cơ chế.
Nhiều khi cũng tính bỏ cuộc. "1 vs 100 thắng thế éo nào được cơ chứ!?"
Nhưng sau một thời gian ăn nằm với Navẻ, mình cũng tìm ra được một số cơ chế ẩn của nó. Và cũng cook ra được 1 solution cũng khá là ổn lúc đó - tận dụng cả AI vào con bot lúc đó (Gemini 2.5 Pro - model mới nhất lúc đó).
Sau đó, khách sang VN công tác, và có yêu cầu mình demo cách mình đục Navẻ.
Thế là mình live demo luôn cho ông ấy xem: bot tự vào trang, tự giải captcha, tự next page,...
Mình vẫn nhớ mặt ông khách hôm đấy khi vừa mới thấy mình mở Vim ra xem code, chạy docker, push message SQS,... tất tần tật trên terminal.
-
"Mày bao nhiêu tuổi vậy?" - Ông khách hỏi luôn.
-
"T 26 tuổi rồi." - Mình ngơ ngác vl
-
Khách: "26 tuổi mà mày dùng Vim á? Trước t thử dùng cái này mà nó khó quá!"
-
Mình chốt câu chí mạng: "T dùng cái này từ hồi học đại học rồi!"
Sau khi con bot kia chạy ổn ổn rồi, mình cũng hơi bị burnout. Chắc do mình tập trung đục con Navẻ quá, nên khi nó chạy được rồi thì làm mình mất phương hướng quá, cảm thấy ko còn mục tiêu nữa ấy.
Lúc này cũng là lúc ông anh the.do (trong mấy ae hay tâm sự ở ban công) rời cty để theo đam mê.
Điều này cũng ảnh hưởng mình đôi chút + với đang burnout nên mình cũng xin sếp nghỉ việc để du lịch một thời gian.
Tính gap 1-2 tháng rồi vào công ty một đứa e giới thiệu.
Tỉnh giấc
Cuối cùng thì cũng chỉ là dự tính, mình cũng lấn cấn việc cty mới khó mà có môi trường làm việc thoải mái như ở đây, cộng với sếp cũng tạo điều kiện hết mức để mình tiếp tục làm việc với dự án. Thế là mình ở lại thêm một khoảng thời gian nữa đến bây giờ.
Vài tháng gần đây, mình nhận được một vài lời mời từ bạn bè, người quen giới thiệu. Cộng với việc nghe theo ông anh xem tử vi thấy kết quả cũng tốt tốt, chả biết có phải tín hiệu vũ trụ ko, nhưng mà mình cảm thấy đã đến lúc mình nên làm một cái gì đó.
Và thế là "the dreamer finally wakes up.", kết thúc giấc mơ đẹp 3 năm.
Lời cảm ơn
Còn nhiều kỉ niệm với nhiều cái tên khác nhưng bài viết dài quá rồi nên mình wrap things up ở đây. Cảm ơn ae D2.2 đã cho mình biết thế nào mới là một môi trường làm việc tuyệt vời. Trước khi mình vào đây, mình luôn nghĩ cty nào chả như nhau, nhưng sau 3 năm mình đã thay đổi khá nhiều, có lẽ khó mà tìm được nơi nào như anh em "work hard, play hard" như D mình - đó là lý do quan trọng nhất mà mình đắn đo mỗi khi có ý định nhảy việc.
Mình đã bỏ lỡ nhiều cơ hội và lần này mình muốn làm khác đi một chút. Con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng cảm ơn sự đồng hành của anh em 3 năm qua đã làm mình trưởng thành hơn.
Mình ko hay chụp ảnh lắm, nhưng mà có vài tấm tập thể, với bị "chụp trộm" mà mình nhặt được, coi như đại diện cho hành trình 3 năm vừa qua.
